
Năm mươi năm sau ngày Agatha Christie qua đời (1890-1976), các tác phẩm của bà vẫn giữ nguyên sức cuốn hút đối với nhiều thế hệ độc giả. Với hơn hai tỷ rưỡi quyển sách bán chạy từ gần một thế kỷ qua, nữ hoàng tiểu thuyết trinh thám Agatha Christie chẳng những là một trong những tác giả được đọc nhiều nhất, mà còn gợi hứng cho các nhà làm phim thực hiện các bản phóng tác điện ảnh cũng như truyền hình.
Theo công ty nghiên cứu thị trường GfK, có trụ sở tại Đức, khi qua đời nhà văn người Anh Agatha Christie đã để lại một di sản nghệ thuật đồ sộ với 66 quyển tiểu thuyết, khoảng 150 truyện ngắn, 20 vở kịch và hai cuốn hồi ký. Thế nhưng, có khá nhiều người hâm mộ lần đầu tiên khám phá thế giới của nữ hoàng tiểu thuyết trinh thám không phải là qua văn chương mà chủ yếu là qua phim ảnh.
Kể từ đầu những năm 1930, tác phẩm của Agatha Christie đã bắt đầu được chuyển thể lên màn ảnh lớn với nhân vật thám tử tư Hercule Poirot, đó là trường hợp của bộ phim Black Coffee (Cà phê đen 1931) dựa theo vở kịch cùng tên. Từ đó đến nay, đã có khoảng 50 tác phẩm của bà được phóng tác thành phim truyện điện ảnh, trong khi các phiên bản nhiều tập chiếu trên đài truyền hình được phát đi phát lại, rất nhiều lần.
Chuyên gia Jérémy Picard là tác giả quyển sách « Agatha Christie : Des romans à l'écran » (Agatha Christie : Từ tiểu thuyết đến màn ảnh) do nhà xuất bản Hugo Doc phát hành. Trả lời phỏng vấn RFI Pháp ngữ, anh cho biết có một điều nghịch lý là mặc dù các bộ phim thành công rực rỡ, nhưng sinh thời Agatha Christie lại không thích các phiên bản điện ảnh phóng tác từ các quyển tiểu thuyết của mình.
« Theo tôi, bà Agatha Christie không có nhiều thiện cảm với các bản phóng tác điện ảnh vì lý do tuổi tác. Bà thuộc thế hệ lớn lên trước thời đại khai sinh nền điện ảnh. Những bản chuyển thể đầu tiên từ tiểu thuyết thành phim truyện, thực sự đã gây thất vọng : người xem có cảm tưởng phim trinh thám được quay để "kiếm tiền" chứ không hề có tham vọng nghệ thuật nào. Riêng đối với chính tác giả, các bản phóng tác điện ảnh đầu tiên ít khi nào trung thành với tác phẩm gốc : cốt truyện, nhân vật và thậm chí kết cục bị thay đổi đáng kể, theo ý muốn của nhà sản xuất. Vào năm 1933, bộ phim Pháp "Chiếc hộp sơn mài" (Le coffret de laque) với nữ diễn viên Danielle Darrieux trong vai chính đã được cho ra mắt khán giả mà không hề ghi rằng phim này dựa trên tác phẩm (Cà phê đen/Black Cofee) của nhà văn Agatha Christie. Điều đó khiến bà ghét những người chuyên cắt xén, sửa đổi hay viết lại kịch bản. »
Nếu không có nhiều cảm tình với các nhà sản xuất phim ảnh, vậy thì tại sao sinh thời, nữ hoàng tiểu thuyết trinh thám Agatha Christie thường hay bán lại quyền khai thác các quyển sách ăn khách của mình. Tác giả Jérémy Picard giải thích tiếp :
« Sinh thời, bà Agatha Christie có đầu óc thực dụng của một nhà kinh doanh. Mặc dù không mặn mà gì với ngành công nghiệp điện ảnh, nhưng bà vẫn tiếp tục nhượng lại bản quyền vì lý do tài chính. Phim dựa theo tiểu thuyết của bà thường có nguồn kinh phí cao, trong trường hợp bộ phim thu hút được nhiều khán giả, bà lại càng dễ mặc cả bản quyền của mình khi có dự án làm phim mới. Xa hơn nữa, thành công của bộ phim phóng tác cũng có lợi cho tác phẩm gốc. Thành công của các phiên bản điện ảnh giúp cho các nhân vật trở nên gần gũi hơn với những khán giả không đọc sách và từ đó họ có thể tìm đọc các quyển tiểu thuyết của nhà văn người Anh.
Vào những năm 1960, khi lần đầu tiên bộ tiểu thuyết với nhân vật Miss Marple được chuyển thể thành phim truyền hình nhiều tập, với nữ diễn viên Margaret Rutherford trong vai chính, bà Agatha Christie đã không ngại lên tiếng chê bai, từ khâu soạn kịch bản cho đến thành phần diễn viên mà bà cho là quá tệ. Tuy nhiên, sau một thời gian, khi Miss Marple thành công trên màn ảnh nhỏ, chinh phục được nhiều khán giả truyền hình, thì lúc ấy nhà văn người Anh mới đổi ý. Điều đó cho thấy quan hệ hơi mâu thuẫn giữa Agatha Christie với ngành sản xuất phim ảnh, cho dù không thích nhau nhưng buộc phải "sống chung". »
Từ cuối những năm 1950 trở đi, các bản phóng tác điện ảnh (nhất là « Witness for the Prosecution » vào năm 1958) trở thành những bộ phim ăn khách thu hút được nhiều khán giả nhờ dàn ngôi sao màn bạc hàng đầu. Cách tuyển chọn nhiều ngôi sao hạng A vào các vai diễn, chính cũng như phụ, thực sự trở thành một hệ thống từ năm 1974 trở đi. Tác giả Jérémy Picard cho biết vì sao có nhiều diễn viên danh tiếng nhận lời đóng phim phóng tác từ truyện Agatha Christie :
« Bởi vì đó là dấu ấn tạo ra nét độc đáo của các bộ phim dựa theo tiểu thuyết của Agatha Christie. Hệ thống tuyển lựa « dàn sao » nổi tiếng bắt đầu với bộ phim « Án mạng trên chuyến tàu tốc hành phương Đông » (Murder on the Orient Express) của Sidney Lumet. Vào thời bấy giờ đạo diễn Mỹ nhận lời quay phim với điều kiện mỗi nhân vật (dù là chính hay phụ) phải do một ngôi sao thủ vai. Trước hết, một dàn diễn viên càng hùng hậu càng dễ lôi kéo khán giả vào rạp. Thứ hai, theo quan niệm của nhà đạo diễn Sidney Lumet, do trong cuộc điều tra vụ án, bất cứ ai cũng có thể bị tình nghi, cho nên việc nhiều ngôi sao xuất hiện cùng lúc giúp duy trì nét bí ẩn, khiến cho khán giả càng không dễ đoán ra ai thực sự là thủ phạm.
Chiến lược của Sidney Lumet đã nhắm trúng mục tiêu, vì ngôi sao Ingrid Bergman đã đoạt giải Oscar diễn xuất nhờ bộ phim này dù cô xuất hiện trên màn ảnh lớn chỉ trong vòng 8 phút. Thành công này thuyết phục nhiều diễn viên sau đó tham gia các dự án làm phim khác. Hệ thống dàn sao được lặp lại vào năm 1978 với bộ phim "Án mạng trên sông Nile" (Death on the Nile) và gần đây hơn nữa là ba tập phim Agatha Christie do đạo diễn người Anh Kenneth Branagh thực hiện. Một giai thoại thú vị là nam diễn viên Johnny Depp được trả 10 triệu đô la để đóng vai nạn nhân bị sát hại trong bộ phim "Murder on the Orient Express" (Án mạng trên chuyến tàu tốc hành phương Đông) vào năm 2017. Johnny Depp chỉ xuất hiện trên màn ảnh trong 20 phút. Hãy thử tính xem : nam diễn viên người Mỹ nhận được khoảng nửa triệu đô la cho mỗi phút đóng phim !!! »
Trong lãnh vực truyền hình, tiểu thuyết Agatha Christie ăn khách trở lại, khi các nhân vật trong truyện được đưa lên màn ảnh nhỏ. Đầu tiên hết là nhân vật Miss Marple, có đến ba nữ diễn viên khác nhau qua nhiều thời kỳ, đã đóng vai bà cụ thích ngồi đan áo, nhưng nhờ óc quan sát tinh tế, mà tháo gỡ được nhiều nút thắt bí ẩn, để rồi phá án một cách ly kỳ. Đổi lại, theo Jérémy Picard, trong vai thám tử người Bỉ Hercule Poirot, hầu như mọi người đều đồng ý rằng không ai đóng vai này, hay bằng nam diễn viên David Suchet.
« Phải công nhận rằng trong hơn 20 năm, David Suchet đã có một lối diễn đạt xuất sắc tài tình, khi ông hóa thân thành thám tử Hercule Poirot. Điều thú vị là khi được mời đóng vai này, ông hơi đắn đo do dự vì lúc ấy ông không biết gì nhiều về thế giới của Agatha Christie. Để chuẩn bị vai này, David Suchet đã đọc toàn bộ tác phẩm, ghi chú từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, dùng để mô tả nhân vật trong truyện : từ thói quen, dáng đi, cách ăn nói để có thể tạo ra một nhân vật gần giống nhân vật tiểu thuyết, một người có kiến thức uyên bác, có óc quan sát bén nhạy nhưng đồng thời cũng lắm tật. Bên cạnh đó, thành công của loạt phim truyền hình này phần lớn cũng là vì kịch bản phóng tác trung thành với bản gốc của tiểu thuyết. »
Nửa thế kỷ sau ngày tác giả qua đời, sức cuốn hút của Agatha Christie một lần nữa bùng phát trở lại với sự xuất hiện trên mạng Netflix của một bản chuyển thể mới với tựa đề « The Seven Dials » (Kỳ án bảy mặt đồng hồ). Phim này dài ba tập và hứa hẹn nhiều tình tiết gay cấn ly kỳ xung quanh cái chết của nhiều thanh niên có liên quan đến một hội kín bí ẩn. Sự kiện có thêm một tác phẩm ít nổi tiếng (so với Hercule Poirot và Miss Marple) được dựng thành phim nhiều tập, cho thấy sức sống bền bỉ của các bộ tiểu thuyết, có mang chữ ký của nữ hoàng trinh thám Agatha Christie.
Więcej odcinków z kanału "Tạp chí văn hóa"



Nie przegap odcinka z kanału “Tạp chí văn hóa”! Subskrybuj bezpłatnie w aplikacji GetPodcast.








